User Tools

Site Tools


start

Mây buồn trôi mãi, trôi về nơi xa Mây cũng tiếc nuối tình chúng ta những ngày qua Mây buồn tha thiết, áng mây trôi đi lặng lẽ Cuộc tình ngày nào nay thôi cũng trùng xa mãi.

Còn yêu nhau nữa không, trái tim em như lặng câm Khi cất tiếng hát là nỗi đau chia lìa nhau Em buồn biết mấy, biết ta xa nhau từ đây Yêu em, yêu em mà sao vẫn cứ gian dối.

Giờ anh đi mãi xa, xa thật xa nơi chân trời Tình yêu đó sẽ mãi chỉ là bóng mây trôi vào đêm Mây buồn mây khóc, em buồn em khóc Em không tin ta sẽ vang xa nhau từ đây.

Ngoài kia mưa đã rơi như giọt nước mắt không lời Tình yêu đó sẽ mãi chỉ là giấc mơ như ngày thơ Thôi đừng xa cách, thôi tình đã mất, Em quay lưng cho nước mắt dâng tràn đôi mi.Lãng Yên

Có những buổi chiều mình ngồi yên nhìn mây bay lặng lẽ rồi nghĩ về cuộc đời bằng dòng xúc cảm yên lành và thiết tha nhất. Sau một cuộc vui, thứ người ta còn lại là sự cô độc và trống rỗng đến tột cùng. Không còn bất cứ dư vị nào đọng lại, như rượu, như bia sau khi trôi vào vòm họng, không còn gì khác hơn ngoài cơn say chếnh choáng và một trái tim trống huếch, trống hoác.

Có lúc những tưởng mình không thể bỏ qua khi phật lòng một ai đó, một điều gì đó. Nhưng thật sự là không gì cả, bởi vì mình biết lòng mình hiền so. Vạn vật là vô thường, như những hạt bụi trên sa mạc, tung mù mịt rồi lắng yên mịn màng lưu dấu những bước chân qua. Thi thoảng mình muốn say, say thật say nhưng mình không thể. Lý trí luôn tiềm ẩn sức mạnh níu chúng ta lại ở một nơi mà chúng ta đã vạch sẵn, không vượt ngưỡng ấy được. Mình thích những con phố đêm vàng vọt ánh đèn, Những con phố, dòng xe, ngõ hẻm xôn xao gió lướt qua, thả rong lòng mình, mình dấn thân vào sự tĩnh lặng.

maybay-140191-1368281337_500x0.jpg

Ai đó hỏi mình về sự cô độc. Mình chỉ cười mà chẳng biết cô độc là cái quái gì. Tại sao người ta lại hỏi điều ấy khi chí mình còn đang mơ hồ về nó? Trên phố, mình thấy tình nhân đi với tình nhân. Họ yêu nhau cuồng vội, mình chẳng biết họ yêu nhau khi nào, thân nhau đến độ nào, có đủ tình thương ở cạnh suốt đời nhau hay không? Chỉ là những cơn gió…

Mình vẫn thường phiền lòng người này, người nọ nhưng sau đó, mình vội vã quên bởi đời sống này vốn dĩ phù du. Dẫu mình có giữ lại những xúc cảm úa tàn và phiền muộn kia thì không mang một ý nghĩa gì. Có thể ngày mai sẽ không đến, yêu thương không còn. Vì thế, mình chọn cách yêu thương từng mạch nguồn xúc cảm của ngày hôm nay. Tin mình đi, dẫu mình có hờn giận hay đớn đau vì ai đó, mình vẫn sẽ nở nụ cười an nhiên với đời sống.

Quảng cáo Có lẽ do quê mình có dòng sông miết mãi trôi từ năm này sang năm khác một cách cần mẫn nên thành ra mình cũng lặng lẽ sống như một dòng sông. Mình không thích sự náo nhiệt, giữa lòng ồn ã đó, mình là kẻ lạc lõng, không cách nào quyện vào được. Mình chỉ chạm tay được vào tình thân mà trái tim mình cảm nhận được.

Bây giờ thì mình biết, sự cô độc vốn dĩ đẹp như một bông hoa. Những bông hoa trổ ra hằng ngày. Buổi chiều, mây vẫn bay lặng lẽ…

Vài nét về blogger:

start.txt · Last modified: 2018/11/22 09:58 (external edit)